Thứ Ba, 18 tháng 3, 2008

QUÁ KHỨ TRONG TÔI

Cha mẹ tôi vui lắm, ông bà ngoại và bà nội tôi rất khi sinh ra tôi, người vui nhất có lẽ là mẹ tôi, mẹ hạnh phúc lắm, cố gắng mãi à, cố mãi mới tòi ra đươc một cậu quý tử.
Híc, chỉ vì không có con trai mà cha mẹ tôi phải dọn ra chuồng trâu để ở, tôi phải sống sao đây, sống sao cho xứng là một thằng đàn ông.
Không biết tương lai của tôi thế nào nhưng tôi cảm thấy cuộc đời tôi từ trước đến giờ chỉ toàn là đắng cay và buồn tủi, vui cũng có nhưng buồn chiếm phần nhiều à.

Ký ức tuổi thơ tôi.

Còn đĩa xôi ạ!
Tôi sinh vào 11h30 đêm mùng 08 tháng 08 năm 1984 ngày 15/4/1987 là ngày ông ngoại tôi mất lúc đó tôi mới gần 3 tuổi à. Chôn cất ông xong, cha đưa mấy chị em tôi về, rồi ra đón mẹ tôi, mẹ tôi lúc này đang mang thai (em bình). Nhưng chao ôi! cha mẹ về đến nhà nấu cơm xong gọi tôi về ăn cơm mà gọi hoài chả thấy, ...huy động cả nhà cả họ đi tìm khắp làng cũng chả thấy đâu.

Huuuu nó bị mẹ mìn bắt rồi, mẹ tôi cứ khóc còn cả nhà thì cứ cuống cuồng cả lên. Cha đạp xe ra ngoài bà ngoại báo tin tôi bị mẹ mìn bắt.

Nhưng không hiểu vì sao vừa vào đến nhà thì cha nhìn thấy tôi đang quỳ lạy ông sùm sụp. Cha vui mừng bế tôi lên, rồi cả họ ngoại nhà tôi bắt đầu rôm rả về câu chuyện tôi, họ không hiểu vì sao tôi là một thằng bé chưa đầy 3 tuổi mà có thể chạy bộ một quãng đường cả 6 cây số từ nhà mình ra nhà ông ngoại. Hành động làm họ khó hiểu nhất là tôi quỳ lạy ông tôi và khóc cả tiếng đồng hồ trước bàn thờ ông.

Khi hỏi tại sao con chạy bộ ra, tại sao con quỳ lạy ông, làm sao con nhớ đường và có sức khỏe chạy ra.

Cả nhà cười ầm lên khi thấy tôi chỉ lên đĩa xôi trên ban thờ ông, "còn đĩa xôi ạ"

Giờ tôi vẫn còn nhớ như in những hành động ngày đó của tôi, tôi nhớ rằng tôi chạy men theo những hàng cây có những chiếc là màu bạc, tôi những những quãng đường vừa chạy vừa nghỉ, tăng tốc, rồi lại mệt bơ phờ, tôi nhớ rằng khi chạy ra đến đầu dốc nhà ông, tôi chả nhớ nhà ông ngoại tôi đâu nữa, tôi phải hỏi mãi mới vào được nhà ông. Rồi tôi quỳ lạy ông và khóc.

Năm nào cũng vậy cứ đến ngày giỗ ông tôi là bà ngoại và những người trong họ lại nhắc tới chuyện quá khứ này và kêu tôi lạy ông lại coi.

Hôm nọ về tâm sự với bà ngoại, bà nói tôi biết anh từ hồi nhỏ mà, anh sẽ làm được việc lớn, viết đến đây tự dưng tôi thấy nhớ ngoại quá à, ngoại gần 90 tuổi rồi mà vẫn khỏe như người 60.

Rồi tôi cũng lớn khôn, cuộc sống đói khổ nó buộc tôi phải bươn trải từ nhỏ, ngày xưa tôi và gia đình phải ở cái nhà vách lứa trộn với bùn và dơm khô, rồi dần lên nhà xây bằng gạch non và đất cát bãi trộn với vôi,cứ đến mùa mưa bão là tôi lo lắng nó sập, và rồi nó cũng sập vào ngày mẹ tôi sinh em gái tôi 20-06-1987, cơn bão đầu mùa đã kéo cả một mảng tường đổ xuống đè lên cha tôi, cha tôi bị thương và ốm cả tháng trời, cái tường nhà qoái quỷ, nó còn đổ vài lần nữa cơ à.

Cha mẹ cố gắng mãi rồi cũng xây được cái nhà cấp bốn nhỏ xinh và vững chãi như bây giờ.

Tôi chịu khó chịu khổ và cũng sớm biết kiếm tiền từ những ngày còn nhỏ,cứ thấy ai làm gì là tôi cũng học đòi bắt chước.

Năm 5 tuổi tôi đã ngủ một mình, năm 8 tuổi tôi đã biết nấu cơm, và tự giặt quần áo,8 tuổi ư? Trong khi tụi bạn tôi nó được chăm sóc đẩy đủ thì tôi đã biết ra đồng mò cua bắt ốc, kiếm được đồng nào tôi đều đưa mẹ tôi giữ hộ. Tôi cứ vừa học vừa phụ giúp cha mẹ.

Suốt từ năm 9 tuổi ( tôi biết bơi) đến năm 14 tuổi, vào những ngày mùa hè thì ngày nào chả vậy tôi quen dậy vào lúc 4h30 sáng để đầm mình xuống ao hồ, vớt những con ốc nhồi mang về bán, cứ từ 4h30 đến 5h30 là tôi có 1 bọc ốc từ 1-2kg. Kể cũng khỏe à, cứ chạy thể dục nóng người rồi nhảy xuống ao, đầm, coi như tắm mát mẻ mà lại có tiền, 5h30 về đến nhà, tôi lại mang ngay ốc kèm theo những mớ rau chị gái tôi đi buôn để lại cho tôi, để tôi tranh thủ mang ra chợ bán, bán hết rau thì về đi học, buổi chiều tôi về lại lóc cóc cắp rổ đi mua hàng cho mẹ.


Cuộc sống chìm nổi nó buộc tôi phải mắc căn bệnh khớp, căn bệnh qoái ác này chút xíu đã cướp sinh mạng tôi (vào năm lớp 12)Tôi liệt hết cả người, chỉ còn mỗi cái đầu là hơi ngúc ngoắc, tưởng không cứu được vậy mà vẫn may mắn sống sót.

Sự bồng bột ngu dốt của bản thân đã làm tôi phải chịu quá nhiều đắng cay tủi cực nhưng nó cũng đã đem lại cho tôi những bản lĩnh, sự vững vàng và kiên định.

Hè năm lớp 9 tôi nhận lại một công trình đường sắt từ ga bắc ninh lên ga bắc giang, công việc chính là thay tà vẹt gỗ bằng tà vẹt bê tông. ( Người ta nhận 50 ngàn 1 thanh, bắn lại cho tôi 27 ngàn mà tôi đã thấy có lời à)

Nhận được món công việc hời tôi kêu gọi anh em trong hội đồng niên và mấy anh lớn tuổi hơn trong làng đi làm hiiiii, mọi người ai cũng vui vì ngày công lao động ngày đó được có 10 ngàn/1 ngày đi phụ hồ, vậy mà đi thay tà vẹt tính ra được 30-40 ngàn.

Anh em lao động trong bao nhiều ngày, vậy mà lão chủ thầu giao việc cho tôi đó đã trừ phéng đi 50% với lý do tụi tôi đã làm ẩu bị gãy mất chục thanh bê tông.

Làm được 10 triệu mà mang về có 5 triệu, 10 triệu ngày ấy to lắm chứ, xô xát xảy ra, tuy không tới nỗi đánh nhau vì ít nhiều anh em ai cũng nể tôi, nhưng ai cũng giận và trách tôi ngu dốt, cái thanh tà vẹt nó gãy có nhiều nguyên nhân chứ đâu phải do anh em.

Hơn 1 năm trời suốt từ hè năm 1999 đến tết dương lịch năm 2000, cả làng xỉ nhục tôi, anh em xa lánh, nói tôi lừa đảo.

Nhưng rồi mọi chuyện cũng đâu vào đó, ngày 31/12/2000 như thường lệ anh em trong hội đồng niên tổ chức hội họp, hôm đó anh em gọi tôi đến, tôi và anh em xin lỗi nhau làm hòa.

Cuộc đời cái thằng lừa đảo nó cũng đâu có ra gì, giờ đây ông ta cũng đâu có nhà mà sống, chỉ vì lừa anh em tôi mấy triệu, nguyên do thì tôi không rõ nhưng mà bây giờ nghe nói giờ phải đi sống nhờ, ở tạm à.

----còn tiếp----

Về trang đang đọc

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét